Ai Cũng Từng Có Tuổi 17!

Nhiều người vẫn thường nói đời người đẹp nhất là những năm tuổi trẻ dưới mái trường phổ thông. Khi ấy ta đang ở giữa cái bồng bột của cái tuổi mới lớn và những cảm xúc trong trẻo nhất của đời người. Chúng ta của những năm ấy, an nhiên, tự tại, không nghĩ ngợi về cuộc sống bộn bề ngoài kia. Đến trường với những niềm vui be bé tuổi nhất quỷ nhì ma. Được cùng lũ bạn trưởng thành dưới bầu trời xanh rộng lớn bị bao quây bởi trường học. Và có lẽ năm tháng ấy đẹp nhất là khi ta yêu một ai đó bằng thứ tình cảm tuổi học trò ngây dại đầy cảm xúc – khi ấy lòng này vẫn chưa trả lời được câu hỏi tình yêu thật sự là gì? Tuổi 17 của tớ, tớ đã yêu cậu như thế.

Tình yêu tuổi học trò: Cảm xúc đầu đời trong trẻo, tinh khôi và nhẹ nhàng nhất - Ảnh 2.

                                (Nguồn ảnh: Phim “School 2017” của đài KBS)

    Tình yêu tuổi học trò là thứ tình cảm mang đến lòng người nhiều vương vấn, hoài niệm nhất. Thứ tình cảm ấy day dẳng cả những tháng ngày sau này khi ta bắt đầu biết được rằng tình yêu đặt ngoài cuộc sống rộng lớn kia là đáng sợ biết nhường nào. Năm 17 tuổi, cậu bước vào đời tớ như một cơn mưa mùa rào vụt qua giữa bầu trời thu đầy nắng những ngày cuối tháng Mười. Tự bao giờ tớ đã yêu cậu rồi? Như một cơn mưa ngang qua, cậu đã làm trái tim tớ có cầu vòng. Tình cảm của bọn học trò đơn giản thật. Chẳng cần những lo toan, tính toán phức tạp chỉ đơn thuần là thứ cảm xúc chân thật, ngọt ngào nhất của cái tuổi mới lớn. Cậu bước vào tuổi 17 của tớ, cậu làm tuổi 17 năm ấy thật sự đáng để gọi hai tiếng thanh xuân. Mọi người vẫn hay dùng từ :”yêu” để diễn tả mớ cảm xúc cháy bỏng trong con tim. Nhưng riêng cậu, tớ chỉ muốn dành cho riêng cậu một chữ :” thương” vì cái nghĩa ngọt ngào của nó. Khi ấy tớ thương cậu đến độ lần đầu tiên bản thân mình sống cho cảm xúc của người khác. Khi ấy tớ bận rộn hơn vì luôn tìm kiếm hàng vạn lý do để gặp cậu. Khi ấy tớ nhận ra rằng mình đã thương cậu đến nhường nào. Tuổi 17 đến trường với con tim thổn thức luôn hướng về một phía – khoảng sân trường đầy nắng. Những khao khát một ngày là được nhìn theo bóng hình quen từ ô cửa sổ. Nụ cười thân thương, dịu dàng ánh mắt khi cậu nhìn thấy một kẻ lạ mặt cứ chìm đắm vào đôi mắt của cậu. Cảm xúc ngày ấy vừa ngọt ngào lại vừa lãng mạn như cái cách mà bầu trời ngập tràn ánh nắng và cầu vòng sau những cơn mưa. Tuổi 17 à, cậu biết gì không? Sau cơn mưa bất chợt khi ấy, cậu đã thật sự trở thành một phần của tớ với ngôi trường này. Cậu đã đưa tớ đến những thứ mà tớ phải cất tiếng gọi là lần đầu. Lần đầu luôn ngóng trông một bóng hình người đến trường rồi ra về. Hạnh phúc đơn giản thế nhỉ? Vì một bóng hình quen mà sân trường và bầu trời lúc ấy trở nên đẹp lạ kỳ. Lần đầu biết thấp thỏm lo lắng cho người khác khi đồng hồ điểm giờ thi nhưng vẫn chưa thấy bóng hình quen. Lần đầu nhận ra một ngày buồn là một ngày không gặp bóng hình đó ở khoảng sân quen thuộc. Khi ấy thấy sao khoảng sân trường lại xa lạ và buồn tênh đến thế. Và lần đầu tiên tớ nhận ra rằng tình cảm xuất phát từ bộ não chứ không phải từ trái tim. Bộ não năm ấy luôn dẫn dắt bao hành động, bao suy nghĩ và cả những cảm xúc không bao giờ nói ra để hướng về cậu.

 I.O.I hình nền entitled Sejeong - School 2017

                        (Nguồn ảnh: Phim “Shcool 2017” của đài KBS)

     Tình cảm khi ấy đẹp thật. Thoáng một chốc tự khi nào thời gian nhanh như một giấc mơ không trở lại. Tớ 18 nhưng cậu 17. Tuổi 18 – cái tuổi bộn bề lo lắng, suy nghĩ và đầy sự tiếc nuối. Lo vì những cung đường tương lai phía trước. Nghĩ về bản thân mình của những năm tháng sau này. Còn tiếc? Bọn bạn tớ tiếc vì sao ba năm cấp Ba lại trôi nhanh đến thế. Tớ cũng vậy nhưng trong những năm ấy, tớ tiếc vì mình vẫn chẳng đủ cản đảm nhìn về phía cậu mà nói hai tiếng thương cậu. Bọn bạn, thầy cô đếm ngày thi nhưng tớ lại đếm ngày sẽ không còn được thấy bóng hình của cậu nơi sân trường. Phượng về nơi sân trường đầy nắng, giờ đây chỉ còn mình tớ cùng những nỗi lo vì kỳ thi đang đến gần. Biết rằng sau này nhìn lại, tớ và cậu cũng chỉ là những kiếp người lướt qua nhau giữa những năm tháng tuổi trẻ trước thế giới rộng lớn ngoài kia. Nhưng cậu biết gì không? Cậu là người mà lòng này thương nhất vì nhờ có cậu mà tớ đã có được những năm tuổi trẻ trọn vẹn. Cấp Ba của tớ có trường lớp, có thầy cô, bạn bè và trong đó có cả cậu. Tất cả đã tạo nên một câu chuyện tuổi trẻ thật tuyệt vời. Sau này nhìn lại tuổi 17 một các đầy tự hào vì mình của những ngày tháng đó đã học, đã sống và đã thương ai đó hết mình.

     Năm 18 tuổi – cái năm mà bất kỳ cô,cậu học sinh 12 nào cũng mang trong mình nhiều khát vọng gửi gắm tương lai. 18 tuổi, tớ quyết định bỏ lại sau lưng gia đình, bạn bè, quê hương để lên chuyến bay đi tìm tri thức nơi đất khách xa lạ. Vì thế mà mùa phượng với tớ năm nay thật sự mang lại cho tớ nhiều cảm xúc hơn bất kỳ ai khác trước cái thời học sinh vô lo vô nghĩ sắp đi qua. Nhưng có lẽ điều mà làm tớ buồn nhất là việc phải đành mỉm cười tự nói lời tạm biệt với cậu sau tiếng trống tổng kết báo hiệu năm học kết thúc.

                               I.O.I hình nền called Sejeong - School 2017

                    (Nguồn ảnh: Phim “Shcool 2017” của đài KBS)

   Như cái cách mà người ta vẫn hay nói, kết thúc không hẳn là chấm hết mà chỉ đơn thuần nó là khoảng tạm ngưng để cuộc đời viết nên một tình huống bắt đầu mới. Ở một nơi xa lạ, tất cả mọi thứ đều sẽ trở nên mới mẻ nhưng lòng này của tớ vẫn luôn có một nơi dành cho cậu, vẫn luôn tin rằng rồi một ngày đẹp trời của năm tháng sau này chúng ta sẽ gặp lại nhau.

    Lời cuối của cậu học trò năm 18, cảm ơn vì đã cho tớ một tuổi 17 ý nghĩa đến thế!

[Tác giả: KHOA SSI – Nguồn: Văn Học 365]

(*) Bản quyền bài viết thuộc về VH365. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ tên tác giả và nguồn 

Đam mê Văn Học – Gửi bài viết TẠI ĐÂY

CÙNG TÁC GIẢ: 

Viết Cho Mùa Phượng Cuối