Cho Những Ngày Cần Chút Gì Êm Ái Với Âm Nhạc Của Đoàn Minh Quân

Bởi, có những ngày tim ta mỏi mệt, quay người tứ phía cũng chẳng thấy tựa được nơi đâu, cuốn sách vốn yêu nay nâng lên rồi đặt xuống, bức tranh vẽ dở khô đọng một lớp màu, thôi thì ngả người, mở SoundCloud và nghe nhạc Đoàn Minh Quân viết, Tiên Fami hát.

Đó là những ngày ta lạc lối giữa những gập ghềnh, những khúc quanh vô tình của cuộc sống, mà nói theo thơ Nguyễn Thiên Ngân là “cuộc đời đao gươm”. Là những ngày quá khứ đuổi kịp, bắt ta soi mình vào chiếc gương chỉ thuần hiện nỗi buồn và niềm hối tiếc để rồi những tưởng hạnh phúc dường như chỉ là chuyện của hôm qua. Khi ấy, ta mong cầu chút gì êm ái từ dăm tiết điệu thảnh thơi và lời ca lãng đãng.

Đoàn Minh Quân đặt cho playlist đôi ba bài hát tự sáng tác của mình là Nhạc Bình Yên, hẳn đó là điều cậu hướng tới khi đặt bút viết và gảy guitar. Tự hỏi những ca khúc ấy có đòi hỏi nhiều trăn trở của người sáng tạo không, mà bằng cách nào cái thành hình luôn tròn vẹn và tự nhiên như hơi thở đến vậy? Những thanh âm nhẹ nhàng quá đỗi ấy lại càng được tôn vinh qua giọng ca Tiên Fami, người mà, như một bình luận trên youtube, có “giọng y xì tiếng lá đang xào xạc”.

cho - nhung - ngay - can - chut - gi - em - ai - voi - am nhac - cua - Doan - Minh - Quan

       Cho những ngày cần chút gì êm ái với âm nhạc của Đoàn Minh Quân

Nghe Em, ta đắm chìm vào hoài niệm của người con gái với mối tình đơn phương, tưởng như là câu chuyện đã có phần mòn cũ, nhưng cách mà bài hát vẽ nên khung hình êm ái tựa một cảnh phim vẫn đủ làm tâm hồn ta rung động.

“Em tựa mình vào khung trời/ Hay là nụ cười trên môi/ Em nhớ phút giây khi em gặp anh/ Em biết yêu thương quá mong manh.”

Là người trẻ trong cái thời mà vi vu bên trời Tây không còn gì lạ, từng yêu nhớ, từng khắc khoải, chắc chẳng mấy ai không biết đến yêu xa. Bài hát Điều ta viết mùa xa nhau cũng chạm đến những nốt ngân cảm xúc ấy, theo một cách chẳng quá bi lụy mà vẫn chứa chở đầy hương vị buồn tiếc của những niềm riêng.

“Thả vào nỗi nhớ ngày tháng mong chờ/ Thả vào cơn mưa mùa yêu đã lỡ/ Đắm say khúc nhạc trên từng phím đàn/ Chỉ mong gần anh dù là khắp thế gian.”

Rồi playlist chạy đến bài hát cuối cùng, cũng là bài hát mới nhất của Đoàn Minh Quân và Tiên, Lá cành ru em, như cái kết mở, như hơi thở bẫng của thoáng nhẹ lòng. Ừ, ta còn buồn đấy, còn day dứt đấy, nhưng cũng chẳng sao đâu, hãy hiểu rằng ở đâu đó sẽ luôn còn những điều đáng để mình yêu tin và trao gửi giây phút yếu đuối trong đời.

“Này em vòng tay của em là bao/ Em cứ muốn ôm phiền lo vì sao/ Gần bên anh này ôm anh quên hết đi.

Nắng sẽ sớm quay về/ Ngập đầy những giấc mơ/ Vòng tay anh như lá cành ru em.”    

Ta nhận ra mình yêu những bài hát đó không phải bởi giai điệu có gì quá đặc biệt hay ca từ quá chau chuốt của Đoàn Minh Quân, mà vì chúng thật hợp với những ngày tâm hồn ta cần chút gì êm ái. Để thấy lòng nhẹ nhàng, đời dịu dàng và mở trái tim đón những điều mới đang đến, thật khẽ khàng…

Leona Nguyen

#byleonanguyen