“Drive My Car” – Đằng Sau Lớp Diễn Luôn Luôn Tồn Tại Nỗi Sợ Tâm Hồn – Haruki Murakami

“Bạn không cần phải che giấu bản thân chỉ vì sợ những gì người khác nghĩ về bạn. Bạn có thể lựa chọn để sống cuộc sống của riêng mình”

Giáo sư Dumbledore – “Harry Potter”

Cảm xúc đối với mỗi người chúng ta rất vô định, lúc nắng lúc mưa, không kiểm soát được. Có người cảm xúc rõ ràng, luôn nói ra những điều mình muốn, điều mình thể hiện. Nhưng có những người giấu đi cảm xúc thật của mình, thể hiện ra bên ngoài là mình ổn. Nếu vậy, trong lòng chúng ta có thoải mái hơn khi giấu không, hay thật sự cảm thấy hạnh phúc. Song, chúng ta thật sự không muốn thể hiện cảm xúc, cũng như muốn được là chính mình. Chúng ta luôn biến mình thành một con người khác và rồi dẫn đến tự đánh mất chính mình. “Nỗi sợ ấy” luôn luôn tồn tại mỗi khi chúng là một hình bóng của một ai đó. Ngược lại, chúng ta không thể biết được một ngày họ trải qua bao nhiêu đau khổ được, nên họ mới mượn hình bóng của ai đó thể hiện là mình đang ổn.

Nhân vật Kafuku – một diễn viên tuổi trung niên, người đã từng kết hôn. Xuyên suốt cuộc sống sống chung với nhau, vợ anh đã ngoại tình và lên giường với một người khác không phải anh. Dù anh cảm thấy đau đớn, nhưng chưa bao giờ anh dám hỏi vợ về điều đó và nếu có hỏi thì đã quá muộn rồi. Vì vợ anh đã qua đời. Từ giây phút đó, anh cảm thấy mất phương hướng, anh không định được cuộc đời mình sẽ ra sao. Ngay cả chiếc xe, anh không thể tự lái được phải có tài xế , người mình yêu thương nhất cũng để người khác thương. “Nỗi sợ ấy” luôn bao quanh anh, khiến anh cảm thấy mệt mỏi, cô đơn khi nhớ lại chuyện. Nhưng từ khi có tài xế, anh đã cảm thấy thoải mai khi chia sẻ về câu chuyện đời mình. Qua đoạn đối thoại giữa Misaki và Kafuku, chúng ta hiểu ra được phần nào trong anh. Dù là diễn hay không diễn, anh vẫn rất vui về nhân vật của mình. Không ai muốn là một người khác, nhưng do cuộc sống bắt buộc họ phải diễn. Tài xế đã hỏi anh một số câu khiến độc giả phải suy gẫm.
“Tôi hỏi anh một câu được không?… Tại sao anh lại trở thành diễn viên?”
“Khi diễn tôi có thể trở thành một con người khác. Diễn xong tôi lại trở về là tôi. Điều đó khiến tôi thấy vui.”
“Anh vui vì có thể trở thành người khác à?”
“Trong trường hợp biết rằng có thể trở lại là mình.”
“Đã bao giờ anh thấy không muốn trở lại là mình chưa?”
“Đâu còn nơi nào khác để trở lại.”
“Nhưng tôi đã diễn. Vì xét cho cùng thì đó là công việc của tôi.”
“Trở thành một con người khác.”
“Chính xác.”
“Sau đó thì trở về con người cũ.”
“Chính xác. Dù không muốn cũng phải trở về. Nhưng lúc trở về, chỗ đứng của mình sẽ hơi khác trước. Đó là quy luật. Không thể có chuyện giống hệt như trước được.”
“Và tất cả chúng ta đều diễn.”
“Tôi nghĩ vậy. Không ít thì nhiều”
Đọc văn của Hariku Murakami, ta cứ vương vấn mãi những câu chuyện của ông. Vừa thực vừa xoáy vào tâm hồn của mỗi người đọc về vấn đề xã hội. “Drive my car” là một truyện ngắn cho việc điều khiển cảm xúc của mình mỗi khi cô đơn. Và sau lớp diễn, hãy trở về con người thực của mình để hạnh phúc và vui vẻ hơn, lúc đó mình sẽ không còn cảm thấy đau đớn tâm hồn nữa.

Tác giả: Lương Nguyễn Xuân An – Nguồn: Văn học 365

(*) Bản quyền bài viết thuộc về VH365. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ tên tác giả và nguồn

Đam mê Văn Học – Gửi bài viết TẠI ĐÂY