Just Like Heaven_Nếu Em Không Phải Là Một Giấc Mơ

Bạn có biết vì sao giữa ngón tay ta lại có những kẽ hở? Đó là vì bàn tay nào cũng cần được lấp đầy bằng một bàn tay khác, cần có một bàn tay ai đó siết chặt lấy bàn tay của bạn. Nắm tay, một trong vô vàn trải nghiệm của hành trình mang tên chia sẻ và thương yêu, một hành động đơn giản nhưng vô cùng ý nghĩa thể hiện tình cảm với những người mà ta yêu mến.

Just like heaven”, bộ phim lãng mạn lấy cảm hứng từ tiểu thuyết của Marc Levy “Nếu em không phải là một giấc mơ”, câu chuyện tình yêu của Elizebeth Masterson một nữ bác sĩ sống cuộc sống của một người thực vật sau một vụ tai nạn, không thể nhớ m

Phim “Just Like Heaven”

ình là ai hồn cô quẩn quanh trong ngôi nhà cũ, với David Abbott một kĩ sư thiết kế phong cảnh, luôn chìm trong nỗi nhớ khôn nguôi về người vợ đã mất. Ban đầu, khi phát hiện ra người lạ trong nhà, David không thể tin được rằng, đó chỉ là một hồn ma và rất khó chịu, nhưng càng về sau, anh càng có tình cảm với cô và cuối cùng thì tìm mọi cách đưa Elizabeth trở về với đời thường. Anh gác lại tất cả dự định cá nhân để mang cô về với khát khao được sống. Sự cô đơn của hai con người, sự đồng cảm và khao khát được sẻ chia làm giữa họ nảy sinh một tình yêu.

Trong hành trình cùng Elizabeth cố gắng tìm kiếm mình là ai? David đã gặp Fran thầy của Elizabeth và biết về vụ tai nạn, mọi chuyện dường như sáng tỏ, Elizabeth nghe thấy nhịp đập của trái tim mình, tìm cách tìm về với cơ thể đang hôn mê, nhưng thật lạ, cô không thể làm được điều đó. Hoang mang bởi dường như cô không còn liên quan gì đến cơ thể mình. David đã chứng minh rằng Elizabeth đã sai, anh nắm lấy bàn tay cô và thật tuyệt diệu linh hồn cô lại cảm nhận thấy điều đó, cô vẫn còn liên kết với cơ thể mình. Cùng lúc đó Elizabeth tuyệt vọng khi biết rằng người ta có thể chấm dứt đời sống thực vật của cô, Elizabeth quay trở về nhà cùng David, vì David là người duy nhất thấy được cô, người duy nhất cô giao tiếp  và chỉ có bên anh cô mới có cảm giác tồn tại. Cùng với chất xúc tác – cô hàng xóm rắc rối Katrina, tình cảm của David và Elizabeth bước sang một hành trình mới. Lần thứ hai họ nắm tay nhau là ở điền trang, nơi David có một vườn hoa, những bông hoa, mọi thứ, tuyệt đẹp, nơi Elizabeth từng thấy trong những giấc mơ của mình. Tại sao anh lại dọn vào căn hộ của cô, tại sao chỉ anh thấy được cô trong khi người khác thì không, đó dường như là một định mệnh. Họ bên nhau, David cố gắng làm tất cả những điều cô muốn, những kế hoạch, những dự định của cô, anh muốn san sẻ những mệt mỏi và lo lắng cho cô, họ nắm tay nhau, từ cái nắm tay, bao nhiêu thời gian đã trôi qua, bao nhiêu muộn phiền tan biến, cô thấy mình yên ổn trong tay anh, thấy tim mình trọn vẹn thuộc về anh, kề vào bàn tay anh cho cô một tình yêu dịu dàng, tay trong anh cô là đứa trẻ để anh nuông chiều và che chở. Khi cô kiệt quệ không còn niềm tin vào sự sống, anh tiếp cho cô sức mạnh, sưởi ấm cho tâm hồn cô. Nắm tay – cử chỉ bình thường thể hiện tình cảm nhưng cái điều đơn giản ấy tiếp thêm sức mạnh và tình yêu cho họ, khi cô lo lắng và căng thẳng nhất thì cái nắm tay là món quà tuyệt vời để chắc rằng anh luôn ở bên cô, giúp họ thêm phần khăng khít, cô sẽ chẳng còn lẻ loi khi có anh bên cạnh và cô biết rằng điều chưa hoàn thành của mình ở thế giới này chính là…anh.

David quyết định đánh cắp cơ thể của Elizabeth chỉ để kéo dài thời gian cho cô, họ đến với nhau bất chấp sự thực rằng họ dường như ở hai thế giới khác nhau, điều làm David mạo hiểm không gì khác – Elizabeth chính là tình yêu của anh. Khi David thực hiện kế hoạch của mình anh mắc phải sai lầm làm cho ống thở của Elizabeth rơi ra ngoài và mọi chuyện chấm dứt, linh hồn Elizabeth tan biến. David tuyệt vọng hôn cô… Elizabeth tỉnh lại… đó là điều kì diệu dường như chỉ có sức mạnh của tình yêu mới làm được. Nhưng cô không nhớ anh, khoảnh khắc linh hồn cô tan biến cũng mang theo những kí ức về anh vào hư vô, căn hộ, sân thượng, khu vườn, anh và không gì cả, cô từ chối nắm tay, từ chối mối giao cảm, từ chối người mà chỉ mới đây thôi với cô là tất cả. Trong khi David tìm về những ngày anh có cô, nhớ cô trong từng khoảnh khắc, David làm tặng Elizabeth một vườn hoa trên sân thượng, đó là điều cuối cùng anh muốn làm cho cô trước khi anh dời đi. Ngạc nhiên trước món quà bất ngờ, tại sao cô lại bồi hồi đến thế? Tại sao cô biết anh, có lẽ trong giấc mơ…chạm tay…và kí ức ùa về…nếu anh có thể chạm vào cô…cô có thể tỉnh giấc và… đó thực sự không phải là mơ…

Người ta có yêu ai đó từ cái nắm tay? Tình yêu bắt đầu từ mạch nguồn da diết của cảm xúc, những giây phút anh đưa tay nắm lấy bàn tay cô, những mạch nguồn sâu kín ấy đã chảy thành sông thành suối và cô biết sẽ còn chảy mãi trong lòng cô. Hạnh phúc đơn giản chỉ là có một bàn tay để nắm lấy, một bờ vai để dựa vào và một người để yêu thương, có những điều mà dù cố gắng đến đâu ta cũng không thể tự mình làm được, bởi đó là những xúc cảm chỉ đến khi có ai đó yêu thương ta, trao cho ta những cái nắm tay, những điều ấm áp để ta vững tin chờ đợi,…

Bản quyền thuộc về VH365 _ Bạn có thể sao chép nhưng đừng quên ghi rõ nguồn Vanhoc365.com nhé!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *