Khi Ta Mơ Quá Lâu – Người Trẻ Mình Được Nằm Mộng Bao Lâu?

Thật ra, vì là người trẻ tự do, tôi đã không nghĩ đến chuyện sẽ đo đếm thời gian một cách thường xuyên; chỉ khi chợt được nhắc nhớ bởi một người bạn, được dịp ngoảnh mặt lại, tôi mới thót tim nhận ra, cột mốc khởi đầu cho đoạn đường mà tôi đi qua đã kịp được thời gian phủ lên một màu rong rêu, khuất lấp. Trên suốt một đoạn đường như thế, phải chăng tôi đã từng mơ, hay thậm chí mơ thật nhiều giấc mơ, những giấc mơ mong cầu được mau chóng rời khỏi một giấc mơ? Tôi tự hỏi.

Chắc chắn là tôi đã từng. Bởi tôi cũng từng sợ hãi. Sợ sẽ không tìm ra cách đáp mình vào thực tại, vào cuộc sống muôn màu hối hả. Sợ sẽ vì sợ hãi quá mà đâm ra lãng tránh những điều tự nhiên. Sợ mình cứ mải mê trong những suy tư không định hướng, không lối thoát như cậu Kwang Meng trong tập tiểu thuyết nhỏ “Khi ta mơ quá lâu” của tiểu thuyết gia Goh Poh Seng.

“Bọn mình ra sân khấu quá trễ, tới thế hệ mình, mọi chuyện đã xong béng rồi. Giờ chả ai cần chúng ta.”

Người trẻ cô đơn và lạc lõng trong Khi ta mơ quá lâu

Một nhân viên văn phòng uể oải, hàng ngày làm những công việc bàn máy nhàm chán; thật kì lạ nhưng dường như Kwang Meng lại là một mẫu người không hiếm thấy trong xã hội nhộn nhịp ngày nay, những người trẻ không sao thích ứng được với xã hội, những người trẻ âu sầu cũ kỹ.

Cậu một mình với những ý nghĩ lang man của mình, đi tìm cái tự do mà cậu luôn thấy thật thiết tha, đi tìm cái lý tưởng mà đám bạn của cậu có lẽ sẽ không hiểu được. Vì cậu không phải là họ, họ không phải là cậu, cậu càng không màn đến những vai vế trong xã hội, cậu yêu và cậu yêu chứ không hề trông chờ một lợi ích đến từ một cuộc hôn nhân đầy ý định.

Tự tìm an ủi trong những vui thú mà cậu biết chúng sẽ nhanh chóng rã rời, và rồi tuyệt vọng sẽ kéo đến. Cậu sẽ không thể kết hôn cùng Lucy – cô gái làng chơi mà cậu mê mẩn, vì sao ư, vì “dẫu có muốn lấy tôi, anh có đủ sức trang trải không?”, vì sao ư, vì “nếu tôi muốn đòi tiền…thì anh có trả nỗi đâu?” Cậu chỉ là một viên thư ký quèn. Phải.

Và cậu cô độc, và cậu đương nhiên muốn tìm cách thoát khỏi hiện trạng của mình.

Nhưng mọi điều đối với cậu vẫn còn quá tờ mờ, một con đường rõ ràng cho người trẻ ư, nếu có nó mình đã không như thế này, nếu biết đến nó có thể cuộc đời của mình đã tốt rồi, cậu bao phen tự nhủ với bản thân như thế.

“Tầm thường và không thể”, đã bao lần bạn tự trách bản thân như thế, hay đã bao lần bạn tự nhìn ra một tương lai tươi sáng, và vui mừng vì mình còn trẻ? Meng cũng như thế, cậu cứ nghĩ mãi, nghĩ mãi về một chốn xa xôi, nghĩ mãi về việc có thể nào mình chỉ là một thư ký quèn, nghĩ mãi về chuyện có thể cậu sẽ là người tiên phong mở mang đất nước…

Và rồi thực tế đổ đến, buộc cậu phải thôi nghĩ. Cậu sẽ làm gì khi cha cậu đổ bệnh; mẹ cậu sẽ biết dựa vào ai, cậu sẽ làm được gì cho em trai của mình. Cậu sẽ dám trưởng thành để nhận trách nhiệm hay vẫn lẩn trốn, vẫn chối từ cuộc đời?

Khi ta mơ quá lâu – bao lâu là quá lâu

Có lẽ mỗi người trẻ chúng ta điều cần một khoảng thời gian để thả trôi những dự định, để buồn rầu, để lạc lõng và để tìm ra được câu trả lời cho câu hỏi; rốt cuộc mình sống làm quái gì trên đời này. Và Meng cũng vậy, cậu cậu cần thời gian để nhận ra một thực tế, cậu cần một sự kiện thực tế để kéo cậu ra khỏi cơn mơ; để nhận thấy một nhận thức mới vừa tràn vào người, dẫu nó hẳn vẫn chưa rõ ràng, nhưng nó giúp cậu biết, cậu phải tỉnh cơn mơ, cậu phải lựa chọn. Và cậu biết rằng:

Những chuyến tàu đêm của anh, giờ thì là những chuyến tàu khuya, vẫn còn sáng đèn. Nhưng chúng không vẫy gọi nữa. Không. Anh sẽ không đi. Anh không đi. Anh chỉ về nhà thôi.

Goh Poh Seng, bằng một mẩu chuyện nhỏ về cuộc đời của một thanh niên bình lặng và giản dị, đã cho chúng ta một cái nhìn thấu đáo hơn về những tâm hồn trẻ bị tạm giữ ở cái trạm chuyển tiếp của cuộc đời. Ở cái tuổi đôi mươi cô độc, đầy hoang mang và dễ dàng chán ghét cái cuộc sống lộm thuộm tầm thường mà mình bị buộc phải sống. Cái tuổi đôi mươi, thèm khát được trải nghiệm với tự do, nhưng lại bị bó buộc trong vùng trời phố thị. Cái tuổi đôi mươi ngập ngừng bước từng bước ngắn, và rồi chúng ta sẽ tìm thấy một lối đi dành cho mình, chúng ta sẽ nhanh chóng sải bước.

Vì chúng ta dẫu cho chúng ta có rụt rè bao nhiêu nhưng chúng ta tuyệt nhiên không một giây phút nào dừng lại.

Theo Chuyendoc