“Những Người Phụ Nữ Nhỏ Bé” Và Sức Mạnh Của Tình Yêu Gia Đình – Louisa M.alcott

Tình cảm gia đình là thứ gì đó bình dị thôi, nhẹ nhàng không quá cầu kì khoa trương nhưng cũng đủ làm ấm lòng người bởi sự đơn sơ, thuần túy vốn có của nó từ sự quan tâm, chia sẻ, ý thức về sự trưởng thành để chăm lo gia đình!

Chúng ta bắt gặp vô vàn các tác phẩm viết về tình cảm gia đình-thứ tình cảm thiêng liêng cao quý, đáng trân trọng hơn bao giờ hết. Người ta vốn dĩ mang đến bạn đọc những trải nghiệm thực sự quý báu về thứ cảm xúc hơn tất thảy thứ cảm xúc nào khác. Gia đình với mỗi người luôn là những thứ gì đó diệu kì và sâu lắng, những sự quan tâm, những sẻ chia bình dị mà ấm cúng. Cũng bởi vậy bài ca về tình yêu gia đình lại được tái hiện dưới những miếng, mảng khác nhau của cuộc sống. Với tiểu thuyết gia người Mỹ
Louisa M.alcott cũng vậy, bà chẳng đặt thứ gì đó đao to búa lớn để nói về tình cảm gia đình, bằng một cách tiếp cận độc giả qua lời văn giản dị, chân thành, mộc mạc của cuốn tiểu thuyết “Những người phụ nữ bé nhỏ”, Louisa cho người ta thấy tình cảm gia đình đơn thuần ấy chính là sự thấu hiểu, cảm thông, những sự quan tâm nhỏ nhặt, những món quà bình dị thôi nhưng chan chứa thứ tình cảm biết ơn của những người phụ nữ-cô gái tuổi thiếu niên nhưng xứng đáng với thiên chức là những người phụ nữ bé nhỏ trong gia đình, khi các em biết tự chăm sóc và chu toàn cuộc sống của mình mà không có bố mẹ ở bên.

Đọc tác phẩm người ta sẽ dễ bắt gặp hình ảnh những cô gái nhà March hiền hậu, đáng mến, thương cha mẹ và biết cách sắp xếp cuộc sống của mình. Để làm nổi bật lên bức tranh của tình cảm gia đình, đó chính là sự quan tâm và thấu hiểu của những “người phụ nữ bé nhỏ” với cha mẹ của mình.  Hình ảnh của bốn chị em gái nhà March tại một thị trấn nhỏ của New England, đó là cô chị cả Meg xinh đẹp, cô em gái Jo vụng về với ước mơ trở thành một nhà văn, cô bé mảnh khảnh Beth yêu thích âm nhạc và cô em út Amy tóc vàng. Những cô bé tuổi thanh thiếu niên luôn đồng cảm với những vất vả mà cha mẹ đang có. Gia đình nhà March không còn cảnh sung túc như trước kia, bố thì lên đường nhập ngũ, mẹ thì tất bật với công việc may quần áo cho người lính. Các em không còn những ngày tháng như trước, chờ đợi món quà giáng sinh là điều gì quá khó khăn với bốn cô gái bé nhỏ. Ấy vậy khi thấy được những vất vả của mẹ, cả bốn đứa đều muốn nhường phần quà của mình cho mẹ, mặc dù có lúc chính cô em gái Jo đã mong ngóng “Noel sẽ chẳng còn ý nghĩa khi chẳng có lấy món quà nào cả.”

Trước hết có thể thấy tình cảm của những đứa trẻ đối với bà March mới đáng mến và đáng quý biết bao. Những đứa trẻ dù thế nào cũng luôn muốn cho mình một thứ gì nhân ngày giáng sinh, ấy vậy khi nghĩ về đôi giày đã “sờn” của mẹ, bọn trẻ đã không ngừng bàn tán về việc nào là Beth sẽ “giành một đô-la để mua gì đó cho mẹ”, nào là Jo muốn tạo bất ngờ cho mẹ, và cô bé Jo luôn tâm niệm lời của bố và nghĩ mình là “người đàn ông của gia đình”. Cô bé luôn muốn gánh vác trên vai mình vai trò của con người trưởng thành, mạnh mẽ, đương đầu với khó khăn và dám đứng ra với tư cách của người đàn ông. Em nghĩ như vậy mình sẽ làm được những công việc lớn lao, lo cho gia đình thay bố mẹ. Cuộc bàn tán của bốn chị em tưởng chừng như không có gì, nhưng lại gợi cho người đọc những suy nghĩ về gia đình, thế nào là yêu thương gia đình? Đúng là không đao to búa lớn, mọi lời nói có phần ngô nghê của bốn chị em như lại càng khẳng định rằng các em yêu thương và quan tâm đến mẹ của mình ra sao.

Thứ tình thương gia đình đã thực sự chuyển qua hành động. Các em biết suy nghĩ và ý thức giúp đỡ ông bà March để đỡ đần chi phí của gia đình mỗi khi kinh tế xuống dốc. Mặc dù Meg không thích công việc đi dạy bốn bé gái gia đình bé Kinh, nhưng vẫn cố gắng làm thật tốt vì cô muốn đỡ đần cha mẹ. Jo thì mỗi ngày lại đến nhà bà cô giàu có của cha mình – một phụ nữ đã có tuổi và khó tính sống trong tòa nhà gần đó. Nhưng thỉnh thoảng rảnh tay một lúc, cô lại được lục lọi những cuốn sách mình đam mê. Beth thì suốt ngày ở nhà giúp bác Hannah những công việc nội trợ. Lúc bố còn ở nhà, bố thường giúp Beth làm bài nhưng giờ thì cô bé phải tự làm. Amy cũng biết chơi đàn nhưng không giỏi lắm. Amy tự hào về khiếu vẽ và luôn mơ ước khi lớn lên vẽ được những bức tranh nổi tiếng. Tưởng chừng như quen với cuộc sống sung túc trước kia khiến các em cảm thấy khó khăn khi thích nghi với môi trường kham khổ hơn. Thật may mắn nhờ động lực của gia đình, nhờ ý thức được bản thân mình phải giúp đỡ bố mẹ, nên công việc dù khó khăn và không phù hợp, những cô gái của chúng ta vẫn không từ bỏ, vẫn cố gắng từng ngày.

Hơn thế nữa, đó còn là trái tim bao bọc yêu thương dành cho những đứa trẻ của mình nơi ông bà March. Chẳng phải ca ngợi đâu xa, ông March đã gọi những cô con gái của mình là “những người phụ nữ bé nhỏ”, đơn giản vì ông thương yêu và tin tưởng rằng những đứa trẻ của ông sẽ không ngừng lớn khôn và khéo léo, mẫu mực, biết quan tâm và giành thời gian chăm sóc cho bà March. Trong lá thư gửi cho bốn cô con gái, ông March có viết ‘…Bố biết, các con sẽ giúp đỡ mẹ và hoàn thành nhiệm vụ của mình. Bố tin rằng mỗi đứa sẽ nỗ lực khắc phục những nhược điểm của mình để khi trở về bố có thể tự hào về những người phụ nữ bé nhỏ của bố”. Với bà March cũng vậy, bà luôn có những cách tiếp cận và dạy dỗ những đứa con của mình, bà kể câu chuyện về gia đình nhà bà Hummel tội nghiệp, bà muốn những cô con gái biết cách quan tâm, chia sẻ những khó khăn với người khác, luôn biết dạy những đứa trẻ bài học có ý nghĩ, bà March kể “Họ có sáu người con nhưng khổ nỗi mẹ chúng – bà Hummel không có lấy tí thức ăn nào cho bọn trẻ, cũng không có củi để đốt mà sưởi. Lát nữa bác Hannal và mẹ sẽ mang cho họ một ít củi. Thế các con có muốn đi với mẹ và mang phần ăn sáng của mình cho những đứa trẻ tội nghiệp đó không?”.

Những trái tim cao đẹp và ấm nóng tình cảm gia đình như vậy thật khó mà bỏ qua được, tác giả Louisa M.alcott chẳng quá hối thúc người đọc phải lật mau mau các trang sách. Mọi thứ đều nhẹ nhàng và êm dịu nhưng sự hồn nhiên của những đứa trẻ nhưng mang vai trò của người phụ nữ trong gia đình, biết mang đến cho những đứa con những bài học giá trị và nhân văn, muốn truyền những điều tốt đẹp đến cho lớp con trẻ của mình. Và những đứa con cũng vậy-những người phụ nữ nhỏ bé-những đứa trẻ biết ý thức và có trách nhiệm, đơn giản vì các em yêu gia đình, thương bố mẹ và lo lắng cho chị em của mình hơn tất thảy thứ gì khác. Qủa thực kết thúc tác phẩm, người ta sẽ không thôi hi vọng đến một viễn cảnh tốt đẹp hơn, nơi đó tiếng cười và những yêu thương gia đình còn mãi.

[Tác giả: Trịnh Minh Phượng – Nguồn: Văn học 365

(*) Bản quyền bài viết thuộc về VH365. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ tên tác giả và nguồn 

Đam mê Văn Học – Gửi bài viết TẠI ĐÂY ]