[Review Sách] Mùa Bay – Ký Ức Về Những Ngày Đã Cũ

Văn học là một dòng chảy của cuộc sống. Và cho dù cuộc sống có phức tạp, mâu thuẫn và dữ dội đến mức nào thì các tác phẩm văn chương sẽ luôn phản ánh hiện thực và nắm giữ lấy tinh thần của cuộc sống. Rất tự nhiên, tuổi thơ cũng là một phần trong dòng chảy đó. Con người sẽ và luôn quay lại, tìm về tuổi thơ của mình và của những con người khác, không chỉ bởi vì nó nuôi dưỡng, làm giàu tâm hồn chúng ta, mà còn bởi những giá trị độc nhất mà nó sở hữu. Tuổi thơ được ví như cánh diều, giản dị và trong trẻo nhưng luôn lạc quan, bay bổng. Cũng vì lý do đó, mà Trang Thu từng viết nên tác phẩm Mùa Bay, nơi mà những cánh diều với đủ sắc màu được bay nhảy vô tư lự giữa không trung mặc dù bầu trời, thi thoảng không được thuận lợi lắm cho việc thả diều. Chúng vẫn cứ bay và bay…

Có lẽ chúng ta đã quá quen thuộc khi nhắc đến thời kỳ những năm 70, 80 của thế kỷ trước, với những áng văn phản ánh hiện thực trần trụi của thời bao cấp, những câu chuyện thiếu nhi đượm màu sắc nghèo túng, thiếu thốn và khổ cực. Mùa Bay cũng lại là về khoảng thời gian đó, nhưng khác biệt so với tinh thần của những tác phẩm còn lại bởi góc nhìn của một cô bé tuổi mới lớn chốn thị thành. Cô chăm chỉ, cần mẫn và dịu dàng lắng nghe câu chuyện của tất cả mọi người trong cuộc sống của mình. Và tường thuật chúng với phong cách chân phương, gần gũi và cũng rất thơ.

Thế giới quan của con người khi thơ ấu thường vô cùng dung dị. Chúng ta nhìn cuộc đời với ánh mắt giản đơn và nuôi dưỡng nguồn cảm hứng vô tận được khám phá thế giới xung quanh, thế giới của những điều ngọt ngào, tích cực, đáng yêu. Nhưng điều đó chẳng ngăn nỗi buồn nhỏ một vài giọt mực xam xám lên những ánh mắt ấy. Mùa bay không phản ánh những rung cảm hay mối quan hệ hời hợt của con trẻ. Tác phẩm là một vòng tuần hoàn của những niềm vui và nỗi buồn kế tiếp nhau, về vẻ đẹp của những điều không trọn vẹn trong cuộc sống. Niềm ham sống và hạnh phúc sẽ luôn vươn lên, tái sinh từ đống tro tàn của nỗi đau buồn và tuyệt vọng. Tôi bỗng chợt nhớ đến một câu nói: “Hãy đi đến tận cùng của nỗi tuyệt vọng để thấy rằng tuyệt vọng cũng đẹp như một đóa hoa.” Chỉ khi con người trải qua tất cả những sự cùng cực ấy, họ mới nhìn cuộc đời qua một góc cạnh khác và trân quý những giá trị bình dị của cuộc sống.

Trẻ con, đôi khi, là những thực thể trong veo, không vướng bận bất cứ những lợi ích hay bụi bặm gì của cuộc đời. Chính bởi vậy mà đôi khi, chúng trở thành những tấm gương quý giá để người lớn soi vào. Chúng luôn luôn giúp đỡ người khác, giữ thái độ sống vui tươi, biết xin lỗi khi phạm sai lầm và vươn lên giữa những nghịch cảnh. Xã hội Việt Nam cuối thế kỷ XX còn nhiều nghèo khó, thiếu thốn và phức tạp. Nhưng những đứa trẻ thị thành nói chung và trẻ em ở xóm Ba Ao nói riêng luôn giữ một nếp sống rất đoàn kết, rất cộng đồng và đượm tính nhân văn. Cái mà người lớn chúng ta, khi đọc tới, không khỏi sững sờ bởi cái cách chúng xử lý những tình huống vô cùng tinh tế và chân phương.

Câu chuyện “Chuyển nhà” kết thúc tuyển tập truyện ngắn có lẽ gây cho tôi nhiều ấn tượng nhất. Một sự kiện luôn đem tới những thay đổi của cả một đời người, và nhân vật chính, cho dù còn nhiều những tâm tư, nguyện vọng chưa thành thực thì cái đêm trước ngày khởi hành, cô bé đã thực hiện được. Và bạn biết không, cho dù ta có vô tư đến mức nào và sống hời hợt giữa những ngày qua, thì giây phút chia ly luôn mang một bản sắc gì đó luôn làm con người xúc động đến khôn cùng. Khoảnh khắc người bạn thân nhất gọi tên cô bé và quay lại, hai đứa trẻ chạy tới ôm lấy nhau trong nước mắt, dưới ngọn đèn vàng tôi tối của con ngõ và giữa những xúc cảm dồn dập, tôi thấy mình trong đó và loài người trong đó. Điều đó đã nói lên một nghịch lý của cuộc sống, là cho dù, tuổi thơ có đẹp đến mấy, một ngày nào đó bạn sẽ vẫn phải lớn lên và bước ra khỏi nó, chuẩn bị đối mặt với những sóng gió cũng như thử thách mới của cuộc đời. Khoảnh khắc của những yếu đuối và cái ôm đó sẽ chỉ còn tồn tại trong những mảnh vụn ký ức và khoảng thời gian đã qua. Bạn chỉ sống có một lần, vì vậy hãy trân trọng, và nắm giữ chúng.

Tác giả: H.Phuong – Nguồn Văn học 365

(*) Bản quyền bài viết thuộc về VH365. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ tên tác giả và nguồn 

Đam mê Văn Học – Gửi bài viết TẠI ĐÂY ]

BÀI VIẾT CÙNG TÁC GIẢ