Thương Nhớ Sewol: Tròn 5 Năm Ruy Băng Vàng Thắt Chặt 250 Ước Vọng Tuổi Trẻ Trong Hành Trình Mang Tên “Cõi Vĩnh Hằng”

Đã 5 năm trôi qua kể từ “cơn đại thảm kịch” chìm phà Sewol, sóng biển đã yên ả, nhưng sóng lòng vẫn chưa lúc nào thôi thao thức một nỗi đau trong tim những người ở lại. Họ vẫn cầu chúc, vẫn nuôi một ý vọng về điều diệu kỳ sẽ xảy đến thông qua những dải ruy-băng vàng được treo lên khắp cả Hàn Quốc, nương nhờ sức gió, thổi bay lên bầu trời tự do, nhắn nhủ đến những sinh mệnh tươi đẹp nhất đã vĩnh viễn nằm lại nơi đáy biển.

***

Từng là những lời hứa hẹn, những yêu thương, những mong chờ đối với một lứa tuổi đang độ nở rộ, thế nhưng một ngày tất cả buộc phải từ biệt thế gian, nơi từng gửi gắm nhiều điều trong cơn cuồng loạn của sóng biển. Hơn 250 sinh mệnh rực rỡ lặng lẽ nằm yên dưới lớp sóng đại dương khi chưa kịp chào tạm biệt với những người thân yêu, với cuộc đời, với những sự sống khác. Họ ra đi khiến trái tim những người ở lại quặn thắt, đau thương trong nỗi niềm trông mong vô vọng.

P0vWBls90fQdQkVMyx5ivyHqqoWSVj0bI8t1uHlK.png

Ngày 16/4/2014, cả đất nước Hàn Quốc chìm trong đau thương khi hay tin về thảm hoạ chìm phà Sewol tại bờ biển phía Tây Nam thuộc vùng biển Jindo. Ngày ra khơi hôm đó, phà Sewol chở theo 476 người, trong đó chủ yếu là học sinh của Trường trung học Danwon (Thành phố Ansan, tỉnh Gyeonggi). Chuyến phà định mệnh đang trên đường thực hiện hành trình từ thành phố Incheon đến thành phố Jeju (một danh thắng nổi tiếng của Hàn Quốc).

Thương nhớ Sewol: Tròn 5 năm ruy băng vàng thắt chặt 250 ước vọng tuổi trẻ trong hành trình mang tên "cõi vĩnh hằng"

Vào lúc 8h58 sáng cùng ngày, Cảnh sát biển Hàn Quốc thông báo chiếc phà Sewol bắt đầu bị chìm ngoài khơi sau khi nhận được tín hiệu cầu cứu. Sự việc được phát hiện đầu tiên do một vị phụ huynh đã nhận được dòng tin nhắn cầu cứu từ con mình là một trong số các học sinh trên chuyến tàu định mệnh và yêu cầu trường trung học Danwon xác nhận tình hình hiện tại của phà Sewol. Lúc 8h50 sáng, hiệu phó nhà trường cho biết về việc có sự cố xảy ra trên phà đến lúc 8h58, hiệu phó báo cáo phà bắt đầu lật.

Ngay sau đó, phía các đơn vị Hải quân Hàn Quốc đã sắp xếp công tác cứu trợ hơn 400 hành khách đang bị mắc kẹt trên phà. Tính đến 6 giờ sáng ngày 17/4/2014, đã có 171 tàu, 29 máy bay và 30 thợ lặn tham gia cứu nạn. Đến 3h32 chiều cùng ngày, con số thợ lặn đã lên đến 555 người.

Theo báo cáo đến nay, số người được cứu sống khỏi thảm họa chìm phà Sewol là 172 người, thảm họa đã cướp đi sinh mạng của 304 người, trong đó có 5 người đến nay vẫn mất tích. Đây được xem là tai nạn lớn nhất trong lịch sử hàng hải Hàn Quốc, được liệt kê thành thảm họa của quốc gia. Con số thương vong không chỉ rất lớn mà đa phần những người mãi mãi ra đi đều là những sinh mệnh của lứa tuổi 17 đẹp nhất đời người.

***

Dù đã một khoảng thời gian trôi qua, thế nhưng công tác tìm kiếm những hành khách cuối cùng còn mắc kẹt tại vùng biển lạnh chưa bao giờ ngừng lại. Vừa qua vào tháng 11/2017, các gia đình của nạn nhân mất tích đã quyết định chấp nhận kết thúc công cuộc tìm kiếm tốn kém trong vô vàn khó khăn. 5 nạn nhân cuối cùng vẫn không thể quay trở về với vòng tay ấm áp của những người thân yêu, thân xác họ vĩnh viễn nằm lại nơi đầu con sóng.

Và còn đó những thiên thần được sinh ra theo đúng nghĩa, đó là nữ thuyền viên tên Park Ji Young, người đã nhường sự sống của bản thân cho những người cần thiết hơn. Cô gái tên Ji Young đáng nhẽ ra đã có thể thoát thân cùng những thuyền viên của phà Sewol, nhưng con người đáng kính ấy đã quyết định ở lại, cùng những hành khách vô tội chiến đấu với tử thần đến tận hơi thở cuối cùng của sinh mệnh. Một trong những hành khách may mắn được cứu sống nhờ ơn của nữ thuyền viên quá cố đã kể lại rằng, họ đã bảo cô hãy mặc áo phao cứu hộ và thoát ra ngoài, thế nhưng cô Park đã kiên quyết ở lại, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ sơ tán và đảm bảo an toàn cho mọi người. Nhưng tiếc thay, cô gái kiên cường ấy đã không thể cùng vượt qua kiếp nạn với những hành khách mà cô đã cứu. Hình ảnh của nữ thuyền viên ấy trở thành một biểu tượng đẹp đẽ nhất cho lòng dũng cảm và sự kiên trung với nghề, với mọi người.

Thương nhớ Sewol: Tròn 5 năm ruy băng vàng thắt chặt 250 ước vọng tuổi trẻ trong hành trình mang tên "cõi vĩnh hằng"

Chiếc phà Sewol chìm dưới đáy đại dương, không những mang theo sinh khí của hơn 300 người biến mất, mà còn cướp đi những sinh mệnh đã chịu sự dày vò trong ám ảnh từ thảm họa. Đó là người thầy may mắn sống sót trở về từ bờ biển Jindo, hiệu phó của trường trung học Danwon, thầy Kang Minkyu. Thế nhưng, chỉ vài ngày sau sự việc đau thương, người thầy ấy cũng quyết tâm đến thế giới bên kia để tiếp tục bảo vệ cho những học sinh thân yêu của mình. Thầy Kang Min kyu được phát hiện tự tử tại một phòng thi đấu thể thao trên hòn đảo Jindo, nơi đang có hàng trăm phụ huynh mỏi mắt ngóng trông tin tức từ con cái của họ. Có lẽ, thầy Kang đã phải trải qua những ngày suy sụp nhất trong cuộc đời từ những ám ảnh của chiếc phà định mệnh, hay sự tội lỗi vì là người may mắn còn sống mà không phải hơn 200 học sinh của mình?

Cùng với nỗi ám ảnh day dứt như thầy Kang, đã có nhiều thợ lặn phải tìm đến bác sĩ tâm lí để tham gia trị liệu sau khi trở về từ vực nước sâu của biển Jindo. Trong đó, một thợ lặn tên Kim Gwan Hong lựa chọn tự sát ở nhà riêng tại ngoại ô Seoul. Theo báo cáo, ông Kim bị chấn thương nặng khi tham gia tìm kiếm nạn nhân sau thảm họa chìm phà Sewol đến mức phải bỏ nghề. Tháng 9/2015, tại phiên điều trần của chính phủ về vụ việc, ông cho biết mình bị ám ảnh về ký ức kinh hoàng khi tìm kiếm những nạn nhân, nó khiến ông ngủ không yên, ăn không ngon vì đau thương gây ra là quá lớn.

***

Thảm họa chìm phà năm đó không chỉ là mất mát lớn trong gia đình nạn nhân, mà còn là “vết lở loét” mãi không thể chữa lành trong trái tim những người ở lại. Hậu di chứng của vụ thảm họa gây ra như một mối u nhọt xấu xí và đầy đau đớn cho chính quyền Hàn Quốc nói chung và những người có tội nói riêng.

dTm3Zg584utkm3e6bBsYTTfpy3u4oEMcqtqvbF37.png

“Xin cậu đừng khóc trước ảnh của tớ. Vì tớ không có ở đó đâu. Và tớ cũng không còn chìm vào giấc ngủ sâu nữa. Tớ đã hóa thân thành ngàn cơn gió…” Đó là những câu hát chân thành đã được cất lên trong chiến dịch #Remember0416 trên khắp đất nước Hàn Quốc.

Nỗi đau đã đi qua 5 năm, thế nhưng giới hạn cuối cùng của nó vẫn chưa dừng lại, bởi lẽ, nó vẫn còn đeo bám dai dẳng trong tâm trí những người còn hiện hữu trên cõi đời này. Có 250 con người trút bỏ hơi thở cuối nơi bờ biển Jindo, là có hơn 250 những người thân yêu của họ tiễn biệt đi một phần hạnh phúc của sự sống. Đau đớn thay, 250 cô cậu bé ở lứa tuổi 17 non trẻ ấy lại ra đi ngay trước khi cánh cửa tương lai mở ra với mình. Họ đi xa, để lại cả bầu trời thanh xuân rực rỡ vẫn chói sáng nơi con sóng dữ.

Đâu đó trên con tàu oan nghiệt ấy, có đôi bạn cùng học, trong những giây phút cuối đời, họ quyết định cột chặt 2 sinh mệnh với nhau, mãi mãi không thể chia lìa, như là bảo hộ, lại như luyến tiếc không muốn rời xa. Những trái tim nồng cháy nhịp đập của tuổi mới lớn khiến người ta thổn thức mỗi khi nghĩ về. Bởi họ còn non trẻ, họ tốt đẹp và tâm hồn họ là cả mùa xuân ấm áp và mát lành.

Thương nhớ Sewol: Tròn 5 năm ruy băng vàng thắt chặt 250 ước vọng tuổi trẻ trong hành trình mang tên "cõi vĩnh hằng"

Một thợ lặn khi tìm thấy đôi bạn trẻ ấy xúc động chia sẻ: “Dưới làn nước kia, tôi đã đối mặt với giây phút bàng hoàng và đau xót nhất trong đời”. Vì không đủ thời gian để cứu cả 2 người nên thợ lặn định mang thi thể của bạn nam lên trước. Nhưng bằng cách nào đó, ông ấy không thể tháo rời sợi dây của phao cứu sinh đã cột chặt 2 người. “Tôi đã khóc khi nghĩ rằng có lẽ hai em học sinh này không muốn rời xa nhau”. Sau đó, người thợ lặn phải gọi sự hỗ trợ từ đồng nghiệp để đưa 2 thi thể của đôi bạn trẻ lên bờ. Trong những năm tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời, may mắn thay, họ lại gặp được nhau, trao cho nhau tình cảm không vướng bận với thế tục.

Chỉ chưa đầy mấy mươi phút, con tàu Sewol chở theo những ước vọng bao la, vĩnh viễn chìm sâu dưới lòng đại dương. Những gì tốt đẹp nhất mà những đứa con trẻ dại trong gia đình có thể làm cho đấng sinh thành của họ, chỉ có thể là vài dòng tin nhắn đong đầy sự yêu thương và bất lực: “Mẹ ơi, con gửi tin nhắn này vì con sợ mình không thể nói nó được nữa. Rằng con yêu mẹ”. Để rồi sau câu nói đẹp đẽ ấy, họ sẽ không bao giờ có thể một lần nữa nói với những người mà họ hằng thương nhớ!

Dsr3feV8BDvf1bDapHmEPhfCf2VdvZW2Di5iFZ3B.jpeg

***

Còn có rất nhiều những tin nhắn cầu cứu từ những học sinh được gửi đi. Có lẽ đó là sợi dây cứu mạng duy nhất như thứ ánh sáng le lói trong lúc đối mặt với tử thần. Họ nhắn: “Vẫn có người trên tàu, chúng con vẫn chưa chết”, “Con còn sống, những học sinh vẫn còn sống, xin hãy nhanh cứu chúng con”…

Tinh thần chiến đấu kiên cường của họ đến phút cuối cùng mãi là ánh sáng ấm áp soi chiếu trái tim của tất cả mọi người. Và nó cũng là lưỡi dao, đau đớn xé nát cõi lòng của những người yêu thương họ nhưng lại không thể làm gì để cứu rỗi sinh mệnh đang lịm đi ngay trước mắt.

Đến tận cùng, khi họ bất lực đối diện với hơi thở dần tàn, liệu rằng họ còn nhiều nuối tiếc? Vì chưa thể làm gì đền đáp, vì chưa tận hưởng đủ sự sống diệu kỳ, và vì họ còn rất nhiều ước mơ, hoài bão to lớn, tất cả rồi đã hòa lẫn cùng đám bọt biển giữa lòng đại dương.

Thương nhớ Sewol: Tròn 5 năm ruy băng vàng thắt chặt 250 ước vọng tuổi trẻ trong hành trình mang tên "cõi vĩnh hằng"

Nhưng còn tôi, tôi tin tưởng rằng, những thiên thần mãi mãi ngủ yên dưới lớp sóng biển ấy, đã hóa thành ngàn cơn gió mùa xuân, để mỗi năm khi mưa bụi gột rửa nhân thế, sẽ mang hương thơm của họ tỏa đi khắp muôn nơi. Là hương vị của tuổi trẻ rực rỡ xuân sắc bị vùi sâu trong mùi nước mặn. Họ vĩnh viễn là ký ức tốt đẹp nhất mà những người còn lại nắm giữ, không ai có thể quên đi nụ cười hạnh phúc chỉ vừa chớm nở  trên đôi môi non trẻ của tuổi sắp sửa trưởng thành!

oBkYprLmK76zmNJPUsHDMqJQXS0BrS2X8hUboI5y.png

Mượn lời yêu thương trong bức thư của cậu nam sinh gửi cho một nữ sinh đã ngủ lại mãi mãi nơi bờ biển Jindo:

“Suốt 3 năm qua, mình sống với niềm tin rằng thời gian là liều thuốc chữa lành mọi vết thương. Nhưng đến tận giờ phút này, mình vẫn chưa làm được điều đó. Mình thật sự xin lỗi. Mình nhớ cậu…”

5hvM2ISJEZ1xgVUKFRFvZvVu5QNYKKcVsdGKViSJ.jpeg

***

Nỗi mất mát dường như quá lớn đối với những người ở lại. Trái tim của họ vẫn hằng thổn thức trước bức ảnh với nụ cười vô ưu vô lo của những nạn nhân. Dù bao lâu đi chăng nữa, sinh mệnh của những người ra đi sẽ được kéo dài trong tâm trí những người ở lại. Đó là sợi sinh cơ bất tử, mãnh liệt và không cách nào cắt đứt.

Trong những năm qua, đã có rất nhiều dải ruy-băng vàng được thắt chặt, gửi đến những tâm hồn trên bầu trời tự do, những câu cầu chúc tốt lành và những hy vọng dù là mong manh nhất với những người còn mất tích. Dải ruy-băng vàng ấy như một lá bùa hộ mệnh cho những con người non trẻ đã vĩnh viễn ra đi, lại như một ký ức đau đớn nhưng không muốn từ bỏ của những người ở lại.

Thương nhớ Sewol: Tròn 5 năm ruy băng vàng thắt chặt 250 ước vọng tuổi trẻ trong hành trình mang tên "cõi vĩnh hằng"

Ngay khi thảm họa xảy ra, một bàn thờ tập thể với hơn 200 bức di ảnh của các học sinh trường Danwon đã được lập nên trong khuôn viên của công viên Hwarang ở thành phố Ansan để tưởng nhớ đến sự mất mát to lớn nhất của đất nước. Dòng người kéo dài bất tận trong bộ trang phục đen, họ lặng người nhìn những nụ cười không bao giờ dập tắt trên di ảnh nạn nhân, viết nên dòng chữ: “Thật xin lỗi và chúng tôi sẽ không bao giờ quên”. Họ đặt một đóa hoa trắng ngát hương, cúi dập đầu như lời xin lỗi, cũng là lời cảm ơn cuối cùng với những sinh mệnh trân quý này.

Trong số những người đến viếng, có rất nhiều học sinh trường Danwon, có cả những học sinh đã may mắn thoát khỏi bàn tay tử thần. Dù rằng các học sinh đã cố nén đau thương, nhưng khi được dìu vào nơi đặt di ảnh của bạn mình, họ vẫn không thể kìm nén được dòng nước mắt, có người ôm mặt gục đầu lên vai người thân khóc nấc lên. Những học sinh còn sống cũng đã phải trải qua một thời gian dài trong bệnh viện để hồi phục sức khỏe và chữa trị chấn thương tâm lí.

Bên trong những lớp học của trường trung học Danwon, ngôi trường từng chứng kiến sự trưởng thành và phát triển của hơn 200 học sinh đã tử nạn cũng tràn ngập không khí tang thương. Dù rằng ngôi trường đã mở cửa trở lại để tiếp tục công việc giảng dạy sau một thời gian dài tạm nghỉ do biến cố, thế nhưng cũng không khiến sự ảm đạm, đau thương biến mất. Những đóa hoa rực rỡ cùng những món quà nhỏ nhắn như bánh kẹo hay những món đồ lưu niệm xinh xắn được đặt trên bàn của những nạn nhân xấu số. Cùng với đó là dải ruy-băng vàng kèm theo hàng ngàn lời cầu mong an lành được treo lên ở mỗi ngõ ngách như món quà gửi tặng cho bạn bè của họ.

Cả ngôi trường Danwon tràn ngập những tờ giấy đủ màu sắc cùng vài dòng chữ nhắn nhủ lời yêu thương đến các nạn nhân còn quá nhỏ. Một trong số đó là đoạn ghi chú khiến nhiều người xúc động khi nhìn thấy: Nếu có thể gặp lại, tớ muốn nói rằng, tớ vẫn còn yêu cậu, vì tớ vẫn chưa nói đủ! Tình yêu lớn lao của những người ở lại, chính là niềm an ủi lớn nhất dành tặng những thiên thần ngủ yên giữa làn sóng dữ, cũng là tấm chăn ấm áp giúp bao bọc trái tim tang thương của thân nhân ở lại.

Chắc chắn dù những kẻ đáng tội đã chịu sự trừng phạt đi chăng nữa, dù chính quyền đã đền bù cho những mất mát của gia đình nạn nhân, nhưng nỗi đau day dứt kéo dài mãi mãi là không thể xoá nhòa. Bởi họ không chỉ mất đi đứa con, người thân, mà còn mất đi một phần hạnh phúc vui vẻ của cuộc đời.

lkM7e6Eogeu4o5sfNoFDJ18UjedkV3V9vCnKDvI1.jpeg

***

Đến tận hôm nay, nhiều người vẫn còn trông thấy những hình bóng cô quạnh trên những chiếc thuyền được mướn vội, họ mỏi mắt trông về đại dương bao la như để tìm kiếm bóng dáng thân thương ngày nào. Những giọt nước mắt khô cằn vẫn nặng nề rơi trên gương mặt rệu rã vì nỗi đau gặm nhắm, họ khóc cho một cuộc đời, cho một sinh mệnh không thể trở về. Hằng ngày, những dải ruy-băng vàng cùng vô vàn lời nhắn được cột lên ở bến cảng Mokpo, những cành hoa trắng tưởng niệm vẫn được thả ra ngoài khơi Jindo và những lời cầu nguyện với hy vọng một sinh mệnh mới sẽ được tái sinh tốt đẹp ở thế giới mới.

Tàu Sewol đã cập bến sau hơn 1.080 ngày nằm im dưới làn sóng biển, thế nhưng cuộc đời vừa mới bắt đầu của những cô cậu học trò Danwon vĩnh viễn không thể “cập bến” yêu thương ấm áp của gia đình. Chỉ cầu mong những lời chúc tốt lành sẽ được gửi đến nạn nhân và gia đình của họ.

Dr6d7jSuXtgMxrqKm9Db6uLBGFbejpmhcmJp8fuC.png

Bài viết – Thiết kế:Thiên Trúc  

Theo Yeah1