Viết Cho Mùa Phượng Cuối

Mùa phượng cuối cùng cũng đã về trên khoảng sân trường những ngày đầy nắng. Nhưng sao lần này phượng khác quá? Sắc đỏ của phượng nhìn từ dãy phòng học lớp 12 bỗng chốc thấm đượm cái buồn của một thời sắp đi qua.

Nhiều người vẫn thường nói:”Hạnh phúc là những thứ bị bỏ lại phía sau”. Trước ngưỡng 18, trước cái ngưỡng kết thúc những tháng ngày cắp sách đến trường để bước ra một thế giới rộng lớn hơn bên ngoài cánh cổng trường kia, ai cũng nhận ra ba năm cấp Ba hạnh phúc là như thế nào. Người ta luôn hướng lòng mình về những thức thuộc về tương lai, mơ về mình của những ngày tháng tươi đẹp sau này và rồi ngủ quên với những hạnh phúc nhỏ nhoi ở hiện tại. Bọn trẻ tiểu học thì không ngừng mơ về mình của những năm cấp Hai để được chứng kiến mình đang từng ngày lớn lên như nào. Bọn trẻ cấp Hai thì mơ về những tháng ngày dưới mái trường cấp 3, cái khoảng thời gian mà người ta vẫn hay bảo nhau là tuổi thanh xuân của đời người. Năm 18 tuổi ngồi trên chiếc ghế cuối cấp ta mơ về khoảng thời gian Đại học tươi đẹp. Cứ thế lòng người ai cũng dần quên rằng hiện thực chính là thứ mà ta nên trân trọng vì một khi thời gian trôi qua chẳng thể níu kéo được gì nữa. Khi ấy, tất cả chỉ còn là một miền ký ức hoài niệm. Và có lẽ tuổi học trò thấm thía những thứ cảm xúc tiếc nuối ấy nhất ở cái ngưỡng sắp đi qua thời học sinh vô lo vô nghĩ.

Phượng vĩ đã về trên sân trường thênh thang những ngày cuối tháng Tư. Ngôi trường của tôi dường như chẳng phải là nơi phượng chọn để khoe sắc đỏ? Sân trường rộng lớn là thế nhưng chỉ lác đác vài nhành phượng đươm hoa khoe sắc đỏ dưới cái nắng gay gắt của những ngày đầu hạ. Tuy là thế nhưng chính những nhành phượng khẳng khiu khoe sắc ấy lại là chứng nhân cho bao câu chuyện tuổi xuân của tất cả chúng tôi – tập thể học sinh khóa 60 của ngôi trường THPT TP Cao Lãnh. Phượng được trồng cùng năm khi chúng tôi chập chững bước vào mái trường cấp Ba. Nhớ khi ấy phượng chỉ là những cành cây khô cằn, nhỏ bé giữ sân trường rộng lớn và đầy nắng. Lúc ấy tự hỏi:” Bao giờ phượng mới về với nơi đây?”. Cũng chính lúc ấy, bước vào trường ngỡ ngàng, choáng ngợp trước những dãy phòng học phủ một màu xanh thẳng tít lên bầu trời xanh thẳm tạo thành những dãy phòng học bao quanh những cô,cậu học trò tuổi 16. Một tiếng thở dài chỉ muốn ba năm nữa đi qua thật nhanh để có thể đến với những tháng ngày Đại học tự do ở một thành phố xa lạ. Như cái ước nguyện thuở ban đầu, tự lúc nào thời gian trôi nhanh đến thế. Từng lần kiểm tra rồi thi cứ nối tiếp nhau để đưa những cô, cậu lớp 10 ngày nào giờ đây đang ngồi trong phòng học những ngày cuối cùng của đời học sinh. Lúc này đây mới bàng hoàng nhận ra sao thời gian lại tàn nhẫn đến thế? Những trang văn còn đang viết dở, những người thầy còn chưa kịp nói lời cảm ơn, những người bạn còn chưa kịp trao nhau kỷ niệm hay cả một chuyện tình tuổi học trò vẫn chưa kịp gọi hai tiếng thanh xuân. Vậy mà thoáng chốc sắp hóa thành môt miền ký ức đầy hoài niệm.

Ở tuổi 18, nhìn ngắm mọi thứ cũng có vẻ khác đến lạ. Biết bao kiếp người, biết bao thứ mà phải ngậm ngùi trao hai tiếng lần cuối. Lần cuối được nghe những lời :” quởn trách, phê bình” của những người lái đò mà có lẽ suốt những năm tháng sau này chẳng một ai đủ kiên nhẫn để nhìn ta tốt đẹp hơn từng ngày. Tiếng trống vang lên, tiết học Thể dục cuối cùng cũng kết thúc. Sân vận động ngày nào còn rơm rả tiếng cười đùa của những ngày bị phạt chạy vòng sân dưới bầu trời nắng trên ba mươi độ. Giờ đây, cũng vẫn là chiếc sân vận động ba năm qua nhưng sau chỉ còn lại mình nó với một nỗi buồn man mác? Phải chăng chúng ta quá độc ác? Mượn chiếc sân ấy để trưởng thành để rồi khi trưởng thành cũng là lúc từng người rời bỏ nó. Nhớ tiết học cuối, thầy cười rồi dặn cả lũ phải luôn giữ gìn sức khỏe vì có sức khỏe thì mới làm được những điều :”to lớn” khác. Bọn con trai bình thường to con, mạnh mẻ là thế nhưng cũng rơm rớm nước mắt trước bài thể dục cuối cùng trước khi chính thức khép lại ba năm của một môn học. Lần cuối cùng được cùng bọn bạn cười đùa trước những câu chuyện phiếm tuổi học trò. Rồi vội vã nhìn rõ từng khuôn mặt quen thuộc nghĩ về sau ngày hôm nay, chúng ta sẽ như thế nào? Và còn ti tỉ những lần cuối khác mà chỉ khi tiếng trống thông báo kết thúc giờ thi tốt nghiệp ta mới giật mình nhận ra thời học sinh lướt qua nhanh như một giấc mơ khộng trở lại. Ba năm biết bao câu chuyện tuổi trẻ để rồi kết thúc bằng một bài thi. Lúc ấy, giật mình nhận ra rằng mình vẫn còn chưa sống trọn từng năm tháng tuổi trẻ ấy. Đến bao giờ mới được thêm một lần nữa để có thể sống lại những cảm xúc của một thời cắp sách đến trường? Giật mình nhận ra sau ngày hôm nay, cuộc đời mình sẽ không còn dễ dàng như những tiết học, những lần thi của ba năm qua. Lần cuối rồi ai cũng mang trong mình những nỗi buồn thầm kín nhất mà chẳng ngôn từ nào diễn đạt được.

Hình ảnh có liên quan

    Điều đang sợ không phải là việc những nỗi buồn đột nhiên kéo đến mà là bản thân đang từng ngày đông đếm những nỗi buồn để chờ ngày nó xảy đến. Sắp kết thúc rồi những tháng ngày dưới mái trường THPT TP Cao Lãnh. Phượng đã về, ve đã kêu ầm ĩ trước bầu trời rực nắng báo hiệu một mùa hè nữa lại về – một mùa chia tay nữa lại đến. Sắc đỏ của phượng nhuộm một góc trường cũng là lúc câu chuyện tuổi trẻ của tất cả chúng tôi sắp khép lại. Ba năm qua có tiếc điều gì không? Tiếc nhiều lắm vì tuổi trẻ đôi lần bồng bột nhưng có lẽ điều tiếc nhất là ba năm qua chưa một lần ngắm nhìn, yêu thương mái trường này như lúc này. Tiếc vì còn quá nhiều thứ vẫn chưa làm ở nơi đây, chưa một lần đủ can đảm  ngoảnh lại để nói tiếng cảm ơn chuyến đò này và những người lái đò nơi đây. Năm tháng sau này không biết bản thân chúng ta sẽ trở thành ai, làm được những gì, ở nơi đâu trên Trái đất này nhưng ngôi trường THPT TP Cao Lãnh  vẫn ở đây để đưa tiếp bao chuyến đò sang sông. Cuộc hành trình ấy sẽ chẳng bao giờ kết thúc!

Kết quả hình ảnh cho chia tay tuổi học trò

Viết từ mùa phượng cuối, ước gì thời gian quay lại ba năm trước để yêu thêm nơi đây hơn, để ngắm nhìn kỹ hơn từng gương mặt, để sống trọn vẹn hơn những năm tuổi trẻ.

[Tác giả: KHOA SSI – Nguồn: Văn Học 365]

(*) Bản quyền bài viết thuộc về VH365. Khi chia sẻ, cần phải trích dẫn nguồn đầy đủ tên tác giả và nguồn 

Đam mê Văn Học – Gửi bài viết TẠI ĐÂY

CÙNG TÁC GIẢAi Cũng Từng Có Tuổi 17

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *